Trần Quốc Tuấn dùng Yết Kiêu, Dã Tượng: Nhận người tài từ chỗ ít ai ngờ
Trần Quốc Tuấn dùng Yết Kiêu, Dã Tượng: Nhận người tài từ chỗ ít ai ngờ

Trần Quốc Tuấn, tức Hưng Đạo Đại Vương, không chỉ được hậu thế nhớ đến như một thiên tài quân sự 3 lần đánh bại quân Nguyên – Mông, mà còn là biểu tượng của một nghệ thuật dùng người vượt lên trên mọi định kiến về xuất thân, đẳng cấp. Giữa thời đại mà quý tộc nhà Trần coi trọng huyết thống, dòng tộc đến mức cực đoan, ông lại là người đầu tiên nhìn thấy và nuôi dưỡng tài năng từ chính 2 người gia nô – tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội phong kiến đương thời – là Yết Kiêu và Dã Tượng.
Từ những cái tên được đặt theo tên loài vật (Yết Kiêu nghĩa là chó ngắn mõm, Dã Tượng nghĩa là voi rừng) như một minh chứng cho địa vị thấp hèn của người gia nô, hai ông đã được Trần Quốc Tuấn phát hiện tố chất, tiến cử cho triều đình, trở thành thủy quân đô đốc và tướng chỉ huy tượng binh lừng lẫy, lập nên những chiến công hiển hách trong hai cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông lần thứ hai và thứ ba. Câu chuyện này chính là minh chứng sống động cho một chân lý dùng người vượt thời gian: người tài có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, kể cả những nơi ít ai ngờ tới nhất.
| Nội dung | Chi tiết |
|---|---|
| Nhân vật trung tâm | Trần Quốc Tuấn (Hưng Đạo Đại Vương) và hai gia nô Yết Kiêu, Dã Tượng |
| Thân phận ban đầu | Gia nô – tầng lớp thấp kém nhất xã hội thời Trần |
| Tên thật Yết Kiêu | Phạm Hữu Thế (1242–1301), quê Hạ Bì, Gia Lộc, Hải Dương |
| Tài năng của Yết Kiêu | Bơi lặn phi thường, "đi được trong nước như trên đất bằng" |
| Tài năng của Dã Tượng | Sức khỏe hơn người, biệt tài thuần phục và chỉ huy voi rừng |
| Chức vụ được tiến cử | Yết Kiêu: thủy quân đô đốc; Dã Tượng: chỉ huy tượng binh |
| Chiến công tiêu biểu | Đục thuyền giặc trong đêm, đánh chìm nhiều chiến thuyền quân Nguyên |
| Sự kiện nổi bật | Trận Bãi Tân (sông Lục Nam) – cứu Trần Quốc Tuấn thoát vòng vây |
| Lời khen của Trần Quốc Tuấn | Ví hai người như "sáu trụ xương cánh" giúp chim hồng hộc bay cao |
| Đóng góp trong kháng chiến lần 3 | Tham gia đánh bại Ô Mã Nhi, Toa Đô, bắt sống Phạm Nhan |
| Ý nghĩa lịch sử | Minh chứng cho nghệ thuật dùng người vượt lên định kiến xuất thân, đẳng cấp |
| Di tích lưu truyền | Đền Quát (Hải Phòng) thờ Yết Kiêu, được nhân dân hương khói đến nay |
>>>Xem thêm: Lý Thường Kiệt chủ động đánh trước: tư duy nhân sự gắn với chiến lược quốc gia
Trần Quốc Tuấn – Hưng Đạo Đại Vương – sống trong giai đoạn mà xã hội nhà Trần đề cao tính địa phương cục bộ và tính chất gia đình, dòng tộc lên mức rất cao. Quý tộc, tôn thất nhà Trần thường chỉ tin dùng, cất nhắc những người trong cùng huyết thống, dòng họ để nắm giữ các vị trí quan trọng, coi đó là cách bảo đảm an toàn và lòng trung thành tuyệt đối cho quyền lực của mình.
Trong bối cảnh ấy, việc Trần Quốc Tuấn vẫn kiên quyết trọng dụng những người ngoài dòng họ như Yết Kiêu, Dã Tượng hay Nguyễn Khoái, Phạm Ngũ Lão... thể hiện rất rõ tầm vóc vượt trội của ông so với tư duy dùng người phổ biến đương thời. Đặc biệt, việc ông nhìn ra và trọng dụng tài năng từ chính những người gia nô – tầng lớp có địa vị thấp kém nhất, không ai có thể sánh bằng về mặt thân phận xã hội – lại càng cho thấy khả năng nhìn người tinh tế và bản lĩnh vượt lên trên mọi định kiến của vị Quốc công Tiết chế.
Để hiểu rõ giá trị đặc biệt trong cách dùng người của Trần Quốc Tuấn, cần nhìn lại thân phận của tầng lớp gia nô thời bấy giờ. Thời Trần, tất cả quý tộc và quan lại đều có gia nô, thậm chí có quý tộc sở hữu gia nô đông đến hàng nghìn người. Đã là gia nô thì phải suốt đời phục dịch cho chủ, và trong toàn xã hội, không ai có địa vị thấp hèn hơn họ. Gia nô thường bị chủ khắc dấu vào thân thể như một vật sở hữu riêng; khi chủ qua đời, có trường hợp họ còn bị đem đi hỏa thiêu hoặc chôn sống theo chủ.
Ngay cả cách đặt tên cho gia nô cũng phản ánh rõ địa vị thấp kém ấy: chó ngắn mõm thì gọi là Yết Kiêu, voi rừng thì gọi là Dã Tượng – việc lấy tên loài vật để đặt cho con người đã cho thấy phần nào sự coi thường mà xã hội đương thời dành cho tầng lớp này. Chính trong hoàn cảnh đầy định kiến ấy, việc Trần Quốc Tuấn nhìn thấu qua vẻ ngoài thấp hèn để nhận ra những tố chất phi thường ẩn giấu bên trong hai người gia nô của mình càng trở nên đáng quý và đáng khâm phục.
>>>Xem thêm: Lý Công Uẩn dựa vào thiền sư Vạn Hạnh: chiến lược dùng người có tầm nhìn dài
Yết Kiêu, tên thật là Phạm Hữu Thế (1242–1301), quê ở làng Hạ Bì, huyện Gia Phúc, nay là xã Yết Kiêu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương. Theo truyền thuyết, ông là người có thân thể cường tráng, sở hữu tài bơi lội phi thường, có thể di chuyển dưới nước thuần thục chẳng khác gì đi trên mặt đất. Với tài dùng người, Trần Quốc Tuấn đã sớm nhận ra tố chất đặc biệt này ở Yết Kiêu và tiến cử ông cho triều đình.
Nhờ tài bơi lặn xuất chúng, Yết Kiêu được giao phụ trách đội thủy binh, và về sau được phong làm thủy quân đô đốc, quản lý toàn bộ việc chiến đấu dưới nước của quân đội nhà Trần. Nhiệm vụ đặc biệt của ông là bí mật lọt qua hàng rào bảo vệ của địch, lặn sâu xuống đáy sông để đục thủng thuyền giặc – một chiến thuật độc đáo, táo bạo, đòi hỏi cả lòng dũng cảm phi thường lẫn kỹ năng bơi lặn siêu việt mà không phải ai cũng có thể thực hiện được.
Song hành cùng Yết Kiêu là Dã Tượng – người gia nô thứ hai được Trần Quốc Tuấn phát hiện và trọng dụng. Dù cho đến nay sử sách không ghi rõ tên thật, năm sinh, năm mất của ông, nhưng tài năng của Dã Tượng vẫn được nhân dân nhắc nhớ đến tận ngày nay. Ông vốn có sức khỏe hơn người, cùng biệt tài đặc biệt trong việc thuần phục và chỉ huy voi rừng.
Nhận thấy tố chất này, Trần Quốc Tuấn đã giao cho Dã Tượng nhiệm vụ quản lý đội quân tượng (quân cưỡi voi) nhằm đối phó với lực lượng kỵ binh vốn là thế mạnh nổi trội của quân Nguyên – Mông. Đây là một quyết định mang tính chiến lược sâu sắc: trong bối cảnh quân Nguyên nổi tiếng với sức mạnh kỵ binh càn quét trên khắp lục địa Á – Âu, việc xây dựng một lực lượng tượng binh tinh nhuệ, do một người am hiểu và có khả năng điều khiển voi xuất sắc như Dã Tượng chỉ huy, chính là một mắt xích quan trọng giúp quân đội nhà Trần có đủ khả năng đối chọi với đối phương trên nhiều địa hình khác nhau.
>>>Xem thêm: Đinh Bộ Lĩnh kết giao Đinh Điền, Nguyễn Bặc: xây hạt nhân trung nghĩa cho cơ nghiệp lớn
Một trong những câu chuyện cảm động nhất về lòng trung nghĩa của hai người gia nô này diễn ra trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần thứ hai năm 1285, tại trận Bãi Tân trên sông Lục Nam. Khi Trần Quốc Tuấn cùng đoàn thuyền của mình bị quân giặc vây hãm, Yết Kiêu và Dã Tượng – hai gia nô luôn theo sát chủ tướng – đã tìm mọi cách bảo vệ ông trước hiểm nguy.
Trong tình huống nguy cấp ấy, khi được hỏi liệu có nên rời đi trước để tránh nguy hiểm, Dã Tượng đã khẳng khái đáp rằng Yết Kiêu nhất định không chịu rời thuyền nếu chưa thấy được chủ tướng trở về. Quả nhiên, khi Trần Quốc Tuấn quay lại Bãi Tân, ông thấy Yết Kiêu vẫn đang cắm thuyền kiên nhẫn chờ đợi, bất chấp mọi nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Vừa mừng vừa cảm động trước tấm lòng trung thành tuyệt đối ấy, Trần Quốc Tuấn đã thốt lên một câu nói nổi tiếng, ví Yết Kiêu và Dã Tượng như những trụ xương cánh giúp loài chim hồng hộc có thể bay cao – ngụ ý rằng nếu không có những người tài giỏi, trung thành như họ bên cạnh, thì dù bản thân ông có tài năng đến đâu cũng khó có thể làm nên nghiệp lớn.
Không chỉ nổi bật bởi lòng trung nghĩa, Yết Kiêu còn thể hiện sự mưu trí đáng nể trong nhiều tình huống hiểm nguy. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ đục thuyền giặc, ông chẳng may bị quân Nguyên – Mông giăng lưới bắt được. Bằng trí thông minh của mình, Yết Kiêu đã lừa quân giặc rằng nước Nam có rất nhiều người tài bơi lặn giống như ông và ông sẽ dẫn chúng đến chỗ những người ấy ẩn nấp. Tin là thật, quân giặc liền lấy một chiếc thuyền nhẹ chở ông đi; thừa lúc địch sơ hở, Yết Kiêu lập tức nhảy xuống biển, lặn trốn thoát trở về doanh trại, tiếp tục cùng quân dân chiến đấu.
Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông lần thứ ba (1288), cả Yết Kiêu và Dã Tượng tiếp tục xả thân cứu chủ tướng thoát khỏi vòng vây của giặc, đồng thời tham gia nhiều trận đánh lớn góp phần đánh bại các tướng giặc khét tiếng như Ô Mã Nhi, Toa Đô, và mưu trí bắt sống tên phản bội Phạm Nhan. Những chiến công liên tiếp này càng khẳng định rõ giá trị của quyết định trọng dụng người tài mà Trần Quốc Tuấn đã đưa ra, bất chấp xuất thân thấp hèn của họ theo quan niệm đương thời.
>>>Xem thêm: Lý Nam Đế chọn Triệu Túc, Triệu Quang Phục: trao việc cho đúng người, đúng trận
Lịch sử ghi nhận Hưng Đạo Đại Vương là người có tài dụng binh hiếm có, và điều tạo nên sự khác biệt của ông không chỉ nằm ở chiến thuật quân sự, mà còn ở khả năng nhìn người cực kỳ tinh tế. Ông luôn biết cách khơi dậy lòng trung thành nơi tướng sĩ bằng sự nhân nghĩa, đối đãi chân thành, không phân biệt đẳng cấp hay xuất thân khi đánh giá năng lực thực sự của một con người.
Việc phát hiện và trọng dụng Yết Kiêu, Dã Tượng chính là minh chứng tiêu biểu nhất cho triết lý dùng người ấy: thay vì chỉ nhìn vào thân phận gia nô thấp hèn theo định kiến xã hội đương thời, Trần Quốc Tuấn đã nhìn thấu tố chất và năng lực thực sự tiềm ẩn bên trong mỗi con người, mạnh dạn tiến cử họ lên những vị trí quan trọng bậc nhất trong quân đội – thủy quân đô đốc và chỉ huy tượng binh – những chức vụ đòi hỏi cả tài năng chuyên môn lẫn sự tin cậy tuyệt đối. Đây chính là bài học sâu sắc về nghệ thuật dùng người: người tài có thể xuất hiện từ bất cứ đâu, kể cả những nơi mà xã hội thông thường ít khi để mắt tới, và trách nhiệm của người lãnh đạo là phải đủ tinh tường để nhận ra và trao cho họ cơ hội xứng đáng.
Câu chuyện về Yết Kiêu và Dã Tượng không chỉ là một giai thoại cảm động về lòng trung nghĩa, mà còn mang giá trị lịch sử sâu sắc, phản ánh một khía cạnh quan trọng làm nên thắng lợi của quân dân Đại Việt trong ba lần kháng chiến chống quân Nguyên – Mông: đó là khả năng huy động, quy tụ và trọng dụng nhân tài từ mọi tầng lớp trong xã hội, không phân biệt sang hèn, miễn là họ có thực tài và lòng yêu nước chân thành.
Tận trung vì đại nghĩa cứu nước, không ai có thể phủ nhận rằng Yết Kiêu và Dã Tượng hoàn toàn xứng đáng sánh ngang hàng với các bậc hào kiệt khác trong lịch sử dân tộc, dù xuất thân của họ là những người gia nô thấp kém nhất trong xã hội đương thời. Ngày nay, đền Quát tại quê hương Yết Kiêu (Hải Phòng) vẫn được nhân dân hương khói, tưởng nhớ công lao của vị "đệ nhất đô soái thủy quân" nhà Trần. Di sản mà câu chuyện này để lại chính là một bài học vượt thời gian về nghệ thuật dùng người: giá trị thực sự của một con người nằm ở tài năng và phẩm chất bên trong, chứ không phải ở xuất thân hay địa vị xã hội mà người đó được sinh ra.
>>>Xem thêm: Hai Bà Trưng quy tụ lạc tướng: bài học liên minh nhân sự trong lúc nguy nan
Yết Kiêu và Dã Tượng có xuất thân như thế nào?
Cả hai đều là gia nô của Trần Quốc Tuấn – tầng lớp có địa vị thấp kém nhất trong xã hội thời Trần. Yết Kiêu tên thật là Phạm Hữu Thế, quê ở Hải Dương; còn tên thật, năm sinh, năm mất của Dã Tượng không được sử sách ghi lại rõ ràng.
Vì sao Trần Quốc Tuấn lại tin dùng hai người gia nô này?
Với tài nhìn người tinh tế, Trần Quốc Tuấn đã nhận ra tố chất đặc biệt của họ: Yết Kiêu có tài bơi lặn phi thường, còn Dã Tượng có sức khỏe hơn người và biệt tài thuần phục voi rừng, nên ông đã tiến cử cả hai cho triều đình để đảm nhận những vị trí quan trọng.
Yết Kiêu đã lập những chiến công gì?
Ông được phong thủy quân đô đốc, dùng tài bơi lặn để lặn xuống đáy sông đục thủng thuyền giặc, đánh chìm nhiều chiến thuyền quân Nguyên, từng thoát khỏi vòng vây của địch bằng mưu trí, và tham gia nhiều trận lớn đánh bại các tướng giặc như Ô Mã Nhi, Toa Đô.
Trận Bãi Tân có ý nghĩa gì trong câu chuyện về Yết Kiêu, Dã Tượng?
Đây là sự kiện thể hiện rõ nhất lòng trung nghĩa của hai người: khi Trần Quốc Tuấn bị vây hãm, Yết Kiêu kiên quyết chờ đợi chủ tướng bất chấp nguy hiểm, khiến ông cảm động ví họ như "sáu trụ xương cánh" giúp mình làm nên sự nghiệp lớn.
Câu chuyện về Yết Kiêu, Dã Tượng để lại bài học gì?
Đây là bài học về nghệ thuật dùng người vượt lên định kiến xuất thân, đẳng cấp: người tài có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, và người lãnh đạo giỏi cần đủ tinh tường để nhận ra, trọng dụng đúng người, đúng lúc.
Bình luận